đế chế đại việt

Đế Chế Đại Việt Chương 1465: Phiên ngoại & lời tác giả Chương 1465: Phiên ngoại & lời tác giả Ứng Thiên năm thứ 30, Đại Việt thực sự đã trở thành một cường quốc không chỉ từ kinh tế mà còn tiến bộ về xã hội văn hoá. Trần Phế Đế (6 March 1361 - 6 December 1388), given name Trần Hiện, was the tenth emperor of the Trần dynasty who reigned Đại Việt from 1377 to 1388. After his father 's death in Battle of Đồ Bàn in January 1377, Phế Đế was enthroned as Đại Việt Emperor by the Retired Emperor Trần Nghệ Tông who acted as Phế Đế's regent during his reign. (Nguồn: Wikipedia) Người La Mã đã thể hiện năng lực đáng kinh sợ trong việc chinh phục và giữ được một vùng lãnh thổ vô cùng rộng lớn trong khoảng thời gian tới hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm nếu tính cả Đế chế Đông La Mã (Đế chế Byzantine), mang lại cho lịch sử chính trị của nhà nước La Mã một tuổi thọ lớn tới hai thiên niên kỷ. 2. Xây dựng đế chế trong doanh nghiệp: Khái niệm xây dựng đế chế trong doanh nghiệp: Xây dựng đế chế được hiểu là hành động cố gắng thực tế để có được quyền lực và quyền lực cao nhất trong một tổ chức cho các mục đích tự thỏa thuận, đặc biệt là có thêm nhân viên hoặc cấp dưới. Đinh Bộ Lĩnh - hoàng đế đầu tiên của nước Đại Cồ Việt Dẹp loạn 12 sứ quân, Đinh Bộ Lĩnh khai mở triều đại nhà Đinh, khẳng định nước Nam độc lập hoàn toàn với phương Bắc. Cuối tháng 4, tỉnh Ninh Bình tổ chức lễ kỷ niệm 1050 năm nhà nước Đại Cồ Việt với kinh đô ban đầu là Hoa Lư. Warum Flirtet Mein Mann Mit Anderen Frauen. Người đăng mocchauhuyn Hàn quốc Jonson Đúng ra là Josoen đây v là một quốc gia nhỏ, dân số ước chừng hai triệu người, nằm phía Nam của một bán đảo bên cạnh Đại Hán quốc, phía Bắc Hàn quốc là Triều quốc thuộc vùng ảnh hưởng của Đại Hán quốc. Đại Hán quốc là một cổ quốc có diện tích lớn nhất vùng viễn Đông, nằm ở vị trí trung tâm, xung quanh là các nước nhỏ hơn nhưng thực lực cũng vô cùng hùng mạnh như Thục quốc, Triệu quốc, Ngô quốc, Tùy quốc. Nên nhìn vào bản đồ Hàn quốc trở nên vô cùng nhỏ bé. Thế nhưng bởi vì nhỏ bé, diện tích nhỏ hẹp, bất lợi cho nông nghiệp nên Hàn quốc có một nền ngư nghiệp và song song với đó là một nền văn hóa mở khá phát triển, khác biệt với Triều quốc chịu ảnh hưởng lớn của Đại Hán quốc ở phía Bắc. Trước giờ Hàn quốc luôn lấy nữ vương làm người đứng đầu vương quốc của mình, đã truyền được hai trăm năm. Thế nhưng vào một năm trước mọi thứ bỗng nhiên bị đảo lộn. Tứ thân vương trong một đêm bổng nhiên làm đảo chính, lật đổ nữ hoàng, tàn sát gần như sạch sẽ hoàng tộc của Hàn quốc, tự mình lên ngôi quốc vương lấy hiệu là Chân vương. Hàn quốc, núi Bạch Mã. Đây là ngọn núi cao nhất của đất nước này, nằm phía Tây của kinh đô Khai thành. Lúc bấy giờ dân chúng không biết có chuyện gì xảy ra, chỉ biết dãy Bạch Mã bấy giờ bị hai mươi ngàn quân của Chân vương vây kín, ở bên ngoài tuyên bố rằng đang tiêu diệt phản tặc. - Tướng quân, tỉnh dậy, tỉnh dậy, quân địch có động tĩnh. Trần Khánh Dư bị binh sĩ gọi tỉnh dậy. Suốt ba tháng, bọn hắn đã bị quân Hàn quốc bao vây suốt ba tháng trời. Ba tháng rưỡi trước hơn trăm chiếc thuyền cập bến của Khai thành. Trần Khánh Dư đại diện cho triều đình Đại Việt dâng lên quốc thư, tỏ vẻ ý muốn đặt nền móng ngoại giao với Hàn quốc , Elina cũng tỏ vẻ muốn nối lại giao thương tựa như dưới thời của Chân Thánh nữ vương người bị Chân vương lật đổ. Ban đầu Chân vương đón tiếp bọn hắn rất chu đáo và niềm nở, còn mời cả hai người vào hoàng cung dự tiệc. Thế nhưng đó lại là một hồi Hồng Môn Yến. Chân vương đã sắp đặt sẵn sát thủ quyết giết chết cả hai người, đồng thời tấn công vào quân hộ vệ của Đại Việt và Hoa Hồng Đen thương hội. Bị tấn công bất ngờ, cộng với số lượng áp đảo Hoa Hồng Đen thương hội bị tan vỡ nhanh chóng, chỉ còn quân Đại Việt vốn có thói quen đóng thủy trại trên bờ, dựa vào hệ thống công sự chống đỡ. Bên trong hoàng cung Trần Khánh Dư cùng một số hộ vệ liều chết phá vây bảo vệ Elina chạy ra ngoài, lúc này mới phát hiện cửa biển bị tàu chiến Hàn quốc vây kín không thể thoát được, một chiếc hộ vệ hạm Chu Tước bị bắn cháy, các tàu khác cũng bị mất sự cơ động, không thể vọt ra được ngoài biển. Chạy về thủy trại Trần Khánh Dư lập tức đưa ra quyết định phá hủy tất cả chiến không để rơi vào tay địch, bản thân đem theo năm trăm binh sĩ và hai ngàn tên hộ vệ của Hoa Hồng Đen thương hội hộ tống Elina chạy vào bên trong núi Bạch Mã ẩn náu. Quân Hàn quốc đánh lên núi mấy lần đều bị Trần Khánh Dư dựa vào thế núi đánh bật trở về, bọn hắn liền bắt đầu vây lấy dãy Bạch Mã ý đồ để quân đội bên trong chết đói. Đã được ba tháng, không hiểu vì sao lúc này bọn hắn lại tiếp tục tấn công. Bên ngoài dãy Bạch Mã lều trại vây kín khắp nơi, lần này để đánh Bạch Mã Chân vương đã huy động đến một nửa số qân đội của mình, thế nhưng quân địch bên trong vẫn không bị tiêu diệt. Quân Hàn quốc lúc này đã xếp thành trận hình để chuẩn bị tấn công, đứng trên điểm tướng đài Chân vương đích thân đốc suất quân đội, đứng bên cạnh hắn lại là một người mặc quân phục màu đỏ, quần đen, mang ủng da, đầu đội mũ thủy thủ, da trắng, để hai hàng râu đen, dài vểnh lên. Hắn là chính là Oenlinton, một tướng lĩnh đến từ Franzt đế quốc. - Thực sự bọn chúng bên trong đã rất khó khăn, chỉ cần vây thêm ba tháng nữa đến mùa Đông bọn hắn không chết đói cũng sẽ chết rét. Thực sự không cần phải hao binh tổn tướng của ta như vậy, ngươi biết ả tiện nhân Kim Đức Mạn bên kia vẫn còn đang quấy rối, ta thực sự không có nhiều binh lực để hao tổn nơi đây. Chân vương tỏ vẻ phàn nàn nói. Đánh vào bên trong núi Bạch Mã mấy lần quân hắn đã thiệt hại đến ba ngàn người, Hắn nắm lấy quyền hành của Hàn quốc nhờ đảo chính và cai trị bạo lực, giết sạch hoàng tộc của Hàn quốc, nên đương nhiên sẽ có người chống lại hắn, mà mạnh nhất lúc này vẫn là một cô công chúa của Hàn quốc chỉ mới hai mươi tuổi – Kim Đức Mạn. Tuy Kim Đức Mạn lực lượng yếu nhược thế nhưng thuộc hạ lại vô cùng trung tâm, dũng cảm, dù là tình huống khó khăn nhất cũng không hề bỏ rơi chủ thượng. Chân vương vây quét mấy lần đều để Kim Đức Mạn chạy thoát. Oenlinton nhìn đội hình sứt xẹo trước mặt của quân Hàn quốc liền tỏ vẻ khinh thường. Hai mươi ngàn quân này hơn một nửa chính là ô hợp. Nếu không phải đêm đó có thêm ba ngàn lính đánh thuê Giáp Vàng thì dù có hai mươi ngàn quân Hàn quốc cũng không thể dễ dàng đánh bại được bảy ngàn hộ vệ của Đại Việt và Hoa Hồng Đen thương hội như vậy. Nghe Chân vương cà nhàu, Oenlinton cười lạnh nói. - Chân vương, ngài không nên quên chính ai là người đã giúp ngài leo lên được vị trí này. Điề ngài cần làm chính là tuân theo lệnh của các vị đại nhân là được. Chỉ cần việc này thành công cả Hàn quốc đều sẽ là của ngài. Đọc truyện tại truyenyy để ủng hộ tác giả Từ hai năm trước khi Hoa Hồng Đen thương hội đạt thành hiệp nghị đầu tiên với Chân thánh nữ vương, giới tư bản của Franzt đế quốc lập tức để ý đến, cũng đồng thời lên kế hoạch để hố Hoa Hồng Đen thương hội một trận. Bởi trước kia tâm tư của Franzt đế quốc đều đặt tại Đại Hán quốc và các nước lớn, Triều quốc và Hàn quốc quá nhỏ bé, lại nghèo nàn lập tức bị bỏ qua. Thế nhưng khi Hoa Hồng Đen tiếp cận quốc gia này bọn hắn liền cảm thấy uy hiếp. Nếu Hoa Hồng Đen thương hội có thể đặt một tiền đồn tại đây thì đoàn thương thuyền của Hoa Hồng Đen thương hội có thể đi xa hơn về viễn Đông, trực tiếp cạnh tranh với Franzt đế quốc. Do đó ngay từ hai năm trước bọn hắn đã bắt đầu tìm kiếm và bồi dưỡng Chân vương. Ngay khi biết được tin tức quốc vương Đại Việt vừa ý Elina, bọn hắn lập tức thực hiện kế hoạch. Một năm trước Chân vương đảo chính Chân Thánh nữ vương, bắt bớ, giết hại hàng loạt người, trong đó có cả các điếm trưởng của Hoa Hồng Đen thương hội, nhận được tin tức Elina lập tức đi về viễn Đông để giải quyết, bởi hai năm trước chính nàng là người đã đạt được thỏa thuận tại nơi này. Kế hoạch thực hiện rất viên mãn, hai vạn quân Hàn quốc cộng thêm lính đánh thuê Giáp Vàng tấn công, hộ vệ Hoa Hồng Đen thương hội tan vỡ, thế nhưng ngoài ý muốn chính là Trần Khánh Dư bảo vệ Elina chạy thoát, quân Đại Việt dựa vào công sự chống lại, tàn quân của Hoa Hồng Đen thương hội cũng chạy về bên này, quân Đại Việt quyết đập nồi dìm thuyền đốt chiến hạm chạy về Bạch Mã cố thủ. Đọc truyện tại truyenyy để ủng hộ tác giả Oenlinton dường như cảm giác mình nói như quá lời liền hạ giọng, thái độ cũng tốt hơn một chút nói. - Kim Đức Mạn tiện nhân bên kia bất quá chỉ là một con chuột nhắt không đáng ngại. Đáng lo hơn là bên kia dường như phát hiện ra manh mối nào đó, sớm muộn cũng sẽ đem người đến đây. Nếu ngài còn chưa dọn dẹp sạch sẽ bọn hắn lúc đó sẽ phải đối mặt với cơn lửa giận của cả Bravia và Đại Việt. Chân vương nghe vậy sắc mặt liền trắng bệch hoảng sợ nói. - Không phải Franzt đế quốc nói sẽ che chở cho ta sao? Oenlinton nhếch miệng cười nói. - Đương nhiên là sẽ như vậy, nếu như... ngài ngoan ngoãn nghe lời. Chân vương vừa mừng vừa sợ lập tức gật đầu nói. - Ta sẽ nhanh chóng tiêu diệt bọn hắn, ngài cứ yên tâm. Quân đầu, truyền lệnh, tấn công. like page Cá Ướp Muối để liên hệ tác giả. Đứng bên phía trong núi Bạch Mã dựa vào ống nhòm Trần Khánh Dư liền quan sát được hết tất cả. Bên cạnh hắn là Elina. Trải qua suốt ba tháng trời bị vây trong núi nàng gầy đi không ít, da dẻ cũng bị đen sạm đi, trên mình khoác một bộ giáp da, bên hông đeo kiếm, mái tóc đen búi cao chẳng khác nào một đấng nam nhi. Ba tháng qua Trần Khánh Dư cũng đối với nàng tràn đầy khâm phục. Nàng không những có thể chịu khổ, lại vô cùng thông minh và dũng cảm, trực tiếp cầm kiếm xông ra chiến trường mặc dù bên cạnh vẫn có người bảo vệ nhưng điều đó đã làm nâng cao tinh thần binh sĩ rất nhiều. Bên trong núi nàng quyết đoán giao quyền chỉ huy cho Trần Khánh Dư, mặc dù binh sĩ Đại Việt chỉ có năm trăm người, thiếu lương thực nàng phải cắt giảm khẩu phần binh lính, nàng cũng tình nguyện ăn theo khẩu phần binh lính không một chút đặc quyền nào. Lúc này Trần Khánh Dư không chỉ khâm phục nàng trên phương diện làm ăn mà đối với vị Hoàng hậu tương lai này hắn cũng hai tay tán thành. ========================++ Trời đụ, Hàn quốc này là HÀN quốc chứ không phải là HÀN QUỐC nhé. Tất cả sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Đây là dị giới nha mấy má. Tiếp nối bộ "Nhẫn giả hệ thống". Franz sau khi thống nhất được hai đại lục ở Tử Lam tinh cầu đã trở về Trái Đất, nơi đây hắn gặp được Lạc Long Quân và đi tìm người để gánh trọng trách tìm con đường sống cho Hải Việt tộc. Lý Anh Tú được Lạc Long Quân trao cho một hệ thống như gần như AOE để xây dựng một vương quốc tại dị giới. Hãy xem cuộc hành trình đó như thế liên tục nằm trong top những truyện quân sự.======++Để tránh trường hợp hiểu lầm, ta xin nói trước tất cả những nhân vật, đất nước, tôn giáo trong truyện đều là hư cấu, nếu có giống nhau hoặc tương tự thì chỉ là ngẫu nhiên. Tất cả nhân vật, sự kiện trong truyện hoàn toàn hư cấu, không phản ánh sự thật lịch sử-Cầu đề cử, cầu buff, cầu vote 10* Người đăng mocchauhuyn - Ta là Chỉ huy sứ Lang Gia đồ của Hàn quốc, phụng sự Thiện Đức nữ vương, đến đây để đón sứ đoàn Đại Việt. - Ngươi nói cái gì cơ? Hai bên liên tục hét lớn, chỉ là bên Đại Việt hét xuôi theo chiều gió biển lại rất rõ ràng, bên Kim Yu Shin hét lại bị gió biển thổi bay đi đâu mất. Binh lính hai bên nhìn hai vị chủ tướng cũng vô cùng chán nản. Cuối cùng vẫn là Kim Con Cu chạy về đến bên trận doanh nói với Kim Yu Shin. - Bẩm chỉ huy sứ, bên kia là Yết Kiêu Thiếu tá, bọn hắn chính là đi tiền trạm cho sứ giả. Kim Yu Shin tức giận cho hắn một tát nói. - Bộ ta điếc không nghe thấy sao? Trở về nói với bọn hắn ta là Kim Yu Shin đến đây để sứ thần, mời bọn hắn tiến đến. Kim Con Cu oan ức lại lần nữa chạy về trận doanh của Đại Việt nói với Yết Kiêu. - Bẩm Thiếu tá đại nhân, chỉ huy sứ bên kia đến là để tiếp đón đoàn sứ thần, chỉ huy sứ mời các ngài đi vào. Yết Kiêu gật đầu ra hiệu cho binh sĩ giải trừ cảnh giới, Kim Yu Shin bên kia cũng giống vậy cho binh sĩ cho chiến hạm bên ngoài, lập tức một chiến tàu đổ bộ được thả xuống bơi nhanh vào bờ. Cửa gỗ thả xuống Lê Chân và Ngô Tuấn ăn mặc Lễ phục Hải quân đi xuống, Bạch Liêu cũng ăn mặc triều phục đi đến, dù sao đây cũng là một cuộc gặp ngoại giao, dù là gặp ở đâu thì trang phục cũng phải trang trọng, chỉnh tề, không là mất quốc thể. Lần này Bạch Liêu là người đi trước, Lê Chân và Ngô Tuân lạc lại nửa bước chân để vị trí chủ vị cho hắn, Yết Kiêu cũng dẫn theo binh sĩ hộ tống tiến lên, toàn bộ đội đột kích tỏa ra khí chất quân nhân, kỷ luật nghiêm minh làm cho Kim Yu Shin phải sợ hãi, đội quân này chỉ sợ lực chiến đấu đã vượt trội cả các Lang đồ. Phải biết Lang đồ cũng giống như các kỵ sĩ ở châu Âu, chính là xương sống chủ lực của quân đội Hàn quốc, nên chỉ huy sứ của các Hoa Lang có địa vị rất cao. Thế nhưng rất nhanh Kim Yu Shin và các binh sĩ Hàn quốc bị thu hút sự chú ý vào Ngô Tuấn. Người này quá lạnh lẽo, tựa như một con ác lang đang nhìn chằm chằm vào bọn hắn, trời mặc dù đang là mùa hè nhưng không biết sao bọn hắn đều cảm thấy lạnh lẽo, đặc biệt là sống lưng. - Xin chào, ngươi hẳn là Kim tướng quân, ta là Bạch Liêu, là người của Bộ ngoại giao Đại Việt, lần này đến tỏ vẻ giao hảo với Thiện Đức nữ vương bệ hạ. Bạch Liêu trước kia là người phát ngôn của bộ ngoại giao Đại Việt, sau Lý Anh Tú bắt hắn theo quân với vai trò tham mưu, để Lưu Thúc Kiệm thay thế, lần này đến mọi việc ngoại giao đều do hắn chủ trì. Bạch Liêu còn rất trẻ, với nụ cười tỏa nắng như đưa Kim Yu Shin và các binh sĩ Hàn quốc ra khỏi hầm băng giá lạnh mà Ngô Tuấn tạo ra. Kim Yu Shin tỉnh hồn ho hai tiếng, gương mặt hơi đỏ lên nói. - Ta chỉ là chỉ huy sứ của Lang Gia đồ thôi, cũng không phải tướng quân. Nữ vương đã bên trong chờ, các vị mời đi theo ta. Ngô Tuấn để Yết Kiêu dẫn theo một trăm binh sĩ cùng mình đi vào bên trong, những người còn lại một nửa đào công sự phòng ngự, một nửa cảnh giới, dù sao đây là dị đia, Ngô Tuấn phải đảm bảo tất cả đều được lo liệu cho tình huống xấu nhất. Kim Đức Mạn đón tiếp đoàn người Đại Việt tại ngôi nhà có thể xem là khang trang nhất làng, bình thường nàng không ở đây bởi vì muốn cho người dân và binh sĩ xem mình cũng nằm gai nếm mật, cũng khổ như bọn họ để tranh thủ được sự ủng hộ của binh sĩ và dân chúng. Và quả thực nàng đã thành công, tính đến bây giờ là như vậy. Kim Đức Mạn đã thay vào triều phục màu đỏ, vạc đen, bên trên đính đầy trang sức nhìn rất đẹp mắt, mái tóc dài cũng được búi cao lên sau đầu, cả người nàng tỏa ra khí tức cao quý mà uy nghi của một vị nữ vương chân chính, thậm chí đến Ngô Tuấn nhìn thấy cũng âm thầm tán thưởng, sắc đẹp của ngàn không thua kém gì Nguyên phi Ỷ Lan trước kia. - Bái kiến Thiện Đức nữ vương. Bạch Liêu hướng Kim Đức Mạn khẽ khom người cúi chào, Lê Chân và Ngô Tuấn làm một cái quân lễ, thân phận của hai người không cho phép cúi đầu trước bất kỳ ai ngoại trừ Thừa Mệnh hoàng đế. Kim Đức Mạn khẽ mỉm cười nói. - Xin chào sứ thần đến từ Đại Việt. Mời các ngươi ngồi. Người đến, dâng trà. Lập tức bên người liền đi ra mấy tên binh sĩ vụng về dâng lên cho bọn họ mấy chén trà thô nhạt toẹt. Lê Chân không khỏi nghĩ đến Lý Anh Tú, bên người cũng không có cung nữ, lúc nào cũng kè kè Trần Thư bên cạnh mình đây. Kim Đức Mạn tỏ vẻ có lỗi nói. - Thật thứ lỗi, chúng ta trong thời kỳ chiến loạn, không thể chiêu đãi các ngươi tốt hơn. Bạch Liêu vẫn một bộ thong dong nhẹ nhàng đáp. - Bệ hạ quá lời, chúng ta đa phần là quân nhân cũng không chú ý quá nhiều tiểu tiết. Hai bên khách sáo lời qua tiếng lại một chút, may mắn cả Lê Chân và Ngô Tuấn đều không phải người nóng tính, nếu để đám người Trần Bình Trọng, Trần Quốc Toản đến đây thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Lát sau Bạch Liêu mới nói. - Bẩm nữ vương, người ngay không nói chuyện lòng vòng. Chúng ta phụng mệnh Thừa Mệnh hoàng đế đến đây truy tìm tung tích của đoàn sứ thần đến Hàn quốc, lại nghe người báo lại đoàn sứ thần bị vây chặt bên trong núi Bạch Mã, việc này là thế nào? Kim Đức Mạn trong lòng xiết chặt, cuối cùng cũng đến. Nếu Đại Việt không hài lòng với câu trả lời của nàng trút giận đến thì hơn một ngàn quân của nàng quả thực không thể đối chọi lại được với hạm đội của Đại Việt. Kim Đức Mạn miễn cưỡng nở ra nụ cười giải thích. - Đối với việc này ta thay Hàn quốc xin lỗi Đại Việt. Nhưng việc này quả thực không liên quan đến ta, ta cũng không rõ ràng, Từ năm ngoài Chân vương đã đảo chính, đánh ta chạy đến nơi này. Ta cũng không rõ ràng chuyện gì xảy ra, hi vọng các vị không vì chuyện này mà trút giận đến dân chúng của Hàn quốc. Nếu có thể ta có thể giúp sức các vị giải cứu sứ đoàn đang bị vây ở Bạch Mã. Nàng nói không hi vọng Đại Việt trút giận lên dân chúng Hàn quốc, thực ra là không trút giận lên đầu nàng đi. Bạch Liêu cười như hồ ly nói. - Ồ, vậy không biết nữ vương có thể trợ giúp gì bọn ta đây? ===================Ta là đường phân cách=================== Cùng lúc quân Đại Việt đổ bộ lên Hàn quốc thì trận chiến trên núi Bạch Mã cũng kết thúc, liên quân đại hoạch toàn thắng, loại khỏi vòng chiến đến hai ngàn tên địch, bản thân hi sinh năm mươi người, bị thương một trăm hai mươi người, quả thực là một chiến thắng lớn. Thế nhưng Trần Khánh Dư lại không vui nổi. Bởi trên núi Bạch Mã bọn hắn thiếu lương, thiếu thuốc, thiếu đạn dược. Trận chiến này tuy thắng lợi nhưng quân nhu của bọn hắn tiêu hao cực lớn, ít nhất là hỏa cầu lưu hoàn không còn nữa, mất đi một vũ khí lợi hại đối phó với chiến thuật biển người của Hàn quốc. - Người đến, dọn dẹp chiến trường, tích thu súng đạn của bọn hắn. May mắn chính lần này lính đánh thuê Giáp vàng đánh lên núi có sử dụng súng hỏa mai, tuy chất lượng kém nhưng thuốc nổ của bọn hắn lại là chính hiệu, các binh sĩ Đại Việt chủ yếu thu lại thuốc nổ và đạn chì, súng thì vứt đi, không cần thiết. Mặc dù thu được số lượng ít, nhưng dù sao có vẫn hơn không mà. - Trần tướng quân, phải tiếp tục làm như vậy sao? Elina toàn thân áo giáp đều là bùn đất và khói thuốc súng đi đến nói, nàng chỉ hơn trăm binh sĩ bị thương được xếp thành một đống. Trần Khánh Dư gật đầu nói. - Bọn hắn đã không còn có thể chiến đấu, chỉ có thể như vậy. Trên núi Bạch Mã không có thuốc, lương thực lại ít ỏi, hơn hai ngàn người đã phải dè xẻn rất nhiều. Bây giờ những người bị thương, không còn có thể chiến đầu cũng chỉ có thể giết đi, vừa để bọn hắn đỡ thống khổ vì vết thương, vừa tiết kiệm lương thảo cho đại quân. Hơn hai mươi hộ vệ của Hoa Hồng Đen thương hội và hộ vệ của Đại Việt được xếp thành một hàng. Bọn hắn là những người phán định Không thể chiến đấu được nữa. Bọn hắn đôi mắt đều trở nên vô cảm, đối diện với cái chết dường như là điều hiển nhiên vậy. Ba tháng qua, mỗi trận chiến đều có những người bị xử tử như vậy. Bọn hắn đều biết sớm muộn cũng sẽ đến lượt mình. Chỉ là bọn hắn đau xót bản thân phải chết nơi đất lạ quê người. Trần Khánh Dư rút ra trường kiếm từng bước chậm rãi đi đến những người trọng thương, cánh tay hắn không khỏi run rẩy. Ba tháng qua bàn tay hắn nhuốm đầy máu địch, đồng thời cũng nhuốm đầy máu của đồng đội, chiến hữu của mình. Ban cái chết cho bọn họ, không ai ngoài hắn mới có thể làm được điều này. Lồng ngực Trần Khánh Dư khó chịu, nhưng đây là việc hắn phải làm, dù sau này hắn phải sống trong sự dằn vặt, đau khổ đi chăng nữa. - Trần tướng quân, xin hãy chăm sóc tốt người nhà của ta, xin hãy đem ta trở về quê cha đất tổ, đừng để ta phải lạnh lẽo nơi xứ người. Hộ vệ của tập đoàn thương mại ngước lên nhìn hắn, Trần Khánh Dư biết người này, hắn đã đi theo Trần Khánh Dư rất lâu, từ lúc tập đoàn mới thành lập. Trần Khánh Dư gật đầu nói. - Yên tâm, bệ hạ sẽ đưa ngươi trở về, gia đình cũng sẽ được tập đoàn chiếu cố. Bây giờ, an nghỉ đi người anh em. Dứt lời Trần Khánh Dư một kiếm dứt khoát cắt qua cổ hắn, người hộ vệ lập tức ngã xuống, không hề cảm thấy một chút đau đớn nào. Mắt hắn vẫn mở trừng trừng nhìn về phía Tây, nơi đó là Đại Việt, là gia đình, là vợ con của hắn, bọn họ sẽ có cuộc sống rất tốt. Vua Việt Nam thời xưa mặc gì ? Trên phim ảnh Việt Nam hiện tại, trang phục vua chúa chưa hoàn toàn được chính xác. Sau đây mình chỉ xin phép được giới thiệu qua 6 bộ trang phục của hoàng đế Việt mà họa sĩ Thanh Huyên đã vẽ lại trong sách Việt Sử Diễn Họa. Trang phục các bậc Đế Vương Việt Nam qua các triều đại 1. Cổn Miện Lý – Trần. Lễ phục tối cao của vua theo quy tắc cũng như sử sách còn lưu lại tới nay là Miện phục. Trang phục này được dùng vào ngày đăng cơ, các ngày lễ Tết, ngày triều hội, các sự kiện tế lễ linh thiêng…Miện phục bao gồm Mũ Miện + Áo Cổn. Mũ Miện xưa nay mà vua Việt đội không bao giờ là loại có 4 dây lưu như các bộ phim cổ trang Việt mà chúng ta thường thấy mà luôn là loại có 12 dây lưu với 12 viên ngọc gắn trên, loại mũ 4 lưu chỉ là sản phẩm tưởng tượng. Tranh minh họa Phác thảo Cổn miện Lý – Trần dựa trên công trình khảo cứu của đội ngũ Đại Việt Phong HoaHọa sĩ A Nùng Các triều đại của Việt Nam ta chủ trương “nội đế ngoại vương”, xưng thần và nhận sắc phong vương của Thiên tử Trung Hoa nhưng trong phạm vi lãnh thổ quốc gia cũng như trong mối quan hệ bang giao với các vương quốc láng giềng thì vẫn luôn thể hiện vị thế của hoàng đế. Bởi vậy quy chế Cổn phục của “Nam đế” cũng sẽ đầy đủ như của quân chủ Trung Quốc, bao gồm mũ miện còn gọi là mũ Bình Thiên, trên miện bản đính 12 dây lưu, áo cổn có đủ 12 chương hoa văn bao gồm Nhật 日- mặt trời, Nguyệt 月- mặt trăng, Tinh Thìn 星辰- chòm sao, Tảo 藻, Phấn mễ 粉米- gạo trắng, Phủ 黼- rìu, Phất 黻- thể hiện hai mặt tốt-xấu, Long 龍- rồng, Hỏa 火- lửa, Sơn 山-núi, Hoa trùng 華蟲- chim trĩ, Tông di 宗彝- Cặp cốc có hình con hổ và con khỉ, là đồ dùng trong lễ tế xưa và các phụ kiện như thụ, tế tất, thường, đai, phương tâm khúc lĩnh… 2. Bạch Bào Lý – Trần Minh họa Trần Thái Tông mặc bạch bào, họa sỹ Quan Gia Mỗi triều đại của nước ta đều bị ảnh hưởng bởi các triều đại tương ứng bên Trung Quốc trong đó có cả trang phục. Nhà Lý tương ứng với nhà Tống, nên quy chế áo mũ của nhà Lý chịu ảnh hưởng áo mũ của 2 triều Đường – Tống trong đó có cả thường phục của nhà vua. Dựa vào các quy chế trang phục trên của nhà Tống có thể kết luận thường phục của vua Lý có thế có 2 dạng là Hoàng Bào và áo bào trơn màu Trắng, Đỏ. Mũ miện mà vua đội thì tài liệu khá mù mờ nên mình thường vẽ vua nam thì đội mũ phù dung dáng hoa sen nở, cài trâm vàng. Còn vua nữ Lý Chiêu Hoàng mình đã tự chế mũ miện riêng, chỉ mang tính tham khảo, không hoàn toàn chính xác. 3. Giao lĩnh màu vàng là thời Trần Toàn thư mô tả vua Trần Minh Tông ” vua mặc áo giao lĩnh màu vàng là, đội mũ, thắt dây thao”. Minh họa lại theo sách Ngàn năm mũ áo, vua Trần Minh Tông mặc giao lĩnh màu vàng kết hợp với Đường Cân, thao và Đại đới. Bào nhà Lê chưa rõ hoa văn Thời Lê sơ, trong các dịp lễ thì vua vẫn dùng Cổn Miện, tuy nhiên đến thời Lê Trung Hưng thì bãi bỏ. Long Bào trở thành trang phục cao quý nhất của đế vương nhà Lê. Đi cùng với Hoàng bào là mũ Xung Thiên Quan. 5. Hoàng bào nhà Nguyễn Vua Nguyễn mặc áo bào làm bằng sa đoạn màu vàng, thêu các hình rồng mây, sóng nước. . . .kết hợp với mũ Cửu Long Thông Thiên. Trên mũ đính 31 con rồng vàng, 30 hình ngọn lửa, trước sau đều có bác sơn, hoành long, hốt bọc pha lê lấp lánh. 6. Cổn miện nhà Nguyễn Tương tự các hoàng đế Đại Việt trước đây, các vua nhà Nguyễn cũng có tư tưởng Đế vương, làm bá chủ toàn cõi phương Nam. Với lãnh thổ rộng lớn chưa từng có, Minh Mạng đã cho khôi phục quy chế Cổn Miện. Áo Cổn may bằng sa mát bóng thuần chỉ, màu thiên thanh, đủ 6 chương, thêu hình rồng mây. Kết hợp với mũ Miện tế giao trên vuông dưới tròn, 12 hình rồng mây. . . Mặt trước và mặt sau có 24 dải lưu, hai bên trái phải mỗi bên 1 dải lưu xâu chuỗi bằng san hô, trân châu, pha lê và các hạt vàng, tổng cộng 300 hạt. Xung quanh có mạng kím tuyến đính kết với 400 hạt vàng ngọc. Tranh cometwithouse vietsudienhoa Post Views 5,026 Khoa học Thứ năm, 13/4/2017, 0903 GMT+7 Lịch sử loài người có nhiều đế chế hình thành và phát triển, nhưng chỉ có 5 đế chế được coi là hùng mạnh nhất, để lại nhiều ảnh hưởng nhất tới thế giới. Đế chế Anh màu đỏ vào thời kỳ đỉnh cao. Ảnh Ancient Origins. Lịch sử văn minh của con người đã chứng kiến sự trỗi dậy và sụp đổ của vô số đế chế. Để đánh giá sự hùng mạnh của một đế chế, các yếu tố thường được xem xét bao gồm quy mô, khoảng thời gian cai trị, cũng như sự đóng góp đối với nghệ thuật và khoa học và sức mạnh kinh tế. Chỉ có 5 đế chế thực sự thỏa mãn được những điều kiện này, theo Ancient Origins. Anh Anh là đế chế lớn nhất trong lịch sử nhân loại. Ở đỉnh cao quyền lực, quốc gia này kiểm soát 35,5 triệu km2, chiếm gần 25% diện tích đất liền Trái Đất và cai trị hơn 500 triệu người. Một trong những tác động mà đế chế Anh đem lại cho thế giới hiện đại là sự phổ biến của tiếng Anh. Tuy nhiên, sự nổi lên của Mỹ với vai trò siêu cường thế giới sau Thế chiến II cũng đóng góp một phần đáng kể vào việc này. Mông Cổ Mông Cổ là đế chế có đường biên giới nối liền dài nhất lịch sử. Từ thảo nguyên Mông Cổ, Thành Cát Tư Hãn đã chinh phục thế giới. Đế chế Mông Cổ tiếp tục bành trướng lãnh thổ dưới thời hậu duệ của ông. Vào thời kỳ hoàng kim, đế chế Mông Cổ trải dài từ Trung Quốc ở phía đông và cho tới Hungary ở phía tây. Khác với Anh, người Mông Cổ không được hưởng lợi từ tiến bộ công nghệ để thống trị đế chế trải dài của họ. Kết quả là Mông Cổ bị chia rẽ thành các vùng nhỏ hơn. Người Mông Cổ nổi tiếng vì sự hung ác và tàn nhẫn. Tuy nhiên, một trong những thành tựu tích cực của đế chế này là việc mở lại Con đường tơ lụa kết nối Trung Quốc với châu Âu. La Mã Trong khi Anh và Mông Cổ là hai đế chế lớn nhất trong lịch sử, chúng lại không tồn tại lâu dài. La Mã được coi là đế chế có thời gian tồn tại dài nhất. Các vùng thuộc đế chế La Mã vào thời kỳ mở rộng nhất. Ảnh Ancient Origins. Đế chế La Mã được thành lập vào năm 27 trước Công nguyên với việc Augustus lên ngôi, kết thúc vào năm 1453 khi thành phố Constantinople sụp đổ dưới chân đế chế Ottoman. Lịch sử của La Mã kéo dài gần năm. Họ để lại ảnh hưởng lớn đến cảnh quan tại châu Âu, châu Á và châu Phi, cũng như trong tâm trí của những người thừa hưởng đất đai của họ. Vương quốc Hồi giáo Ummayad Ummayad nằm trong số 4 caliphate vương quốc Hồi giáo được thành lập sau cái chết của nhà tiên tri Muhammad. Vào thời đỉnh cao ở thế kỷ thứ 7, Ummayad có diện tích 11,1 triệu km2 và cai trị gần 1/3 dân số thế giới. Một trong những đóng góp quan trọng nhất của đế chế này là nó tạo điều kiện cho đạo Hồi lan rộng, nâng lên vị thế của những tôn giáo lớn nhất thế giới. Ngoài ra, Ummayad thường được coi là thời đại hoàng kim của Hồi giáo, đem đến nhiều đóng góp nghệ thuật và khoa học. Achaemenid Achaemenid là đế chế lớn nhất thời cổ đại. Nằm tại vị trí của Iran hiện nay, gia đình Achaemenid kiểm soát đế chế rộng gần 8 triệu km2. Đây có thể được xem là đế chế toàn cầu đầu tiên, vì có lãnh thổ ở ba châu lục khác nhau, gồm châu Á, châu Âu và Châu Phi. Nhiều nền văn minh tiên tiến thời đó, bao gồm Babylon, Ai Cập và Lydia đã bị thu phục vào đế chế này, chứng tỏ sức mạnh quân sự của họ. Dưới thời Achaemenid, Trung Đông trải qua giai đoạn bình yên và hòa thuận trong suốt 200 năm, điều có thể được coi là một thành tựu to lớn. Hòa Việt

đế chế đại việt